

Chủ nhân của bản độ này là Patrick Lyall cũng thuộc thế hệ đó. 17 tuổi đã chạy RD250, rồi sau này chuyển qua xe 4 thì như bao người. Nhưng cái chất 2 thì thì không bỏ được. Và thế là dự án này ra đời.
Điểm mình thấy hay là cách họ giữ cái hồn nguyên bản nhưng nâng cấp cực kỳ thông minh. Khung sườn vẫn là LC, nhưng phần gắp sau lại lấy từ Honda NC29 thay vì kiểu RGV phổ biến, giúp tổng thể xe không bị dài quá. Phuộc trước thì chơi luôn đồ của Kawasaki ZX-6R, kết hợp với mâm từ Aprilia RS125. Nghe thôi đã thấy pha trộn nhưng khi ráp lại thì cực kỳ hợp lý, nhìn gọn, thấp và đậm chất sport hơn hẳn.
Động cơ cũng không phải dạng vừa. Base từ máy RD nhưng được nâng dung tích lên 375cc, chơi cặp carb Mikuni 32mm, kèm pô expansion chamber làm thủ công từ Jim Lomas đúng chuẩn bài 2 thì hiệu năng cao. Anh em chơi xe chắc hiểu, combo này là đủ để đánh thức cái chất hung hãn vốn có của LC.

Dự án này cũng không phải suôn sẻ từ đầu đến cuối. Có đoạn mình đọc mà thấy cay khi nguyên cụm động cơ mới rebuild + gắp sau bị trộm mất sạch. Với mấy project kiểu này, mất một lần là coi như muốn bỏ luôn. Nhưng may là team build vẫn support lại từ đầu, nên xe mới hoàn thành được.
Phần hoàn thiện cũng rất đáng nể. Yên làm thủ công, dập logo của Kenny Roberts, đồng hồ Smiths độ lại cho vừa zin LC, dây điện làm riêng hoàn toàn. Thậm chí còn có cả ly hợp thủy lực custom, chi tiết nhỏ nhưng cực kỳ đáng tiền.
Tổng thể mà nói, Blue Haze Hybrid không phải kiểu độ để show. Nó là một bản nâng cấp đúng nghĩa khi giữ lại cái vibe, cái chất của RD350LC, nhưng sửa những thứ yếu là phanh, treo, độ ổn định để phù hợp với tiêu chuẩn chạy hiện đại.
Nếu ai từng mê 2 thì, nhìn chiếc này chắc chỉ có một cảm giác đáng để mơ lại một lần nữa.