
Điều này không chỉ đúng với Ducati mà với toàn bộ 5 nhà sản xuất. Động cơ đã bị đóng băng từ đầu 2025, khiến khả năng tạo đột phá trong một hạng mục quan trọng bậc nhất gần như bằng không. Các gói nâng cấp vì thế cũng sẽ được tung ra sớm hơn thường lệ, rồi sau đó mọi nguồn lực sẽ dồn sang dự án 2027. Chính Aleix Espargaro nay là tay đua thử nghiệm của Honda cũng thẳng thắn thừa nhận rằng sau kỳ nghỉ hè, trọng tâm của ông sẽ là chiếc xe cho luật mới.
Chưa hết, lốp xe cũng là một câu chuyện án binh bất động. Michelin chuẩn bị rút lui sau 2026, nên năm cuối cùng của họ sẽ không có nhiều đổi mới vì ít lựa chọn lốp trước hơn, không có cấu trúc hoàn toàn mới. Điều đó đồng nghĩa, yếu tố bất ngờ từ lốp là thứ từng làm thay đổi cục diện nhiều mùa giải gần như không còn.
Trong bối cảnh ấy, các đội buộc phải ưu tiên một mặt trận khác đó là tay đua. Yamaha đang chịu áp lực cực lớn trong việc giữ chân Fabio Quartararo, người ngày càng mất kiên nhẫn với chiếc M1. KTM thì đứng trước bài toán Pedro Acosta, khi tài năng trẻ này không giấu tham vọng tìm một chiếc xe đủ sức vô địch. Honda, dù có bước tiến đáng kể về điểm số so với 2024, vẫn cần thêm thời gian để chứng minh rằng họ thực sự đã tỉnh giấc.
Aprilia có lẽ là đội khó xử nhất. Họ đang là cái tên gần Ducati nhất về hiệu suất, nhưng vẫn còn khoảng cách rõ rệt nếu xét cả mùa giải. Thêm vào đó, bài toán ngân sách từ Piaggio trước thềm thay đổi luật lớn khiến mọi bước đi đều phải cân nhắc.
Tất nhiên, không ai sẽ công khai nói rằng họ buông mùa 2026. Nhưng nhìn vào cách phân bổ nguồn lực, lời phát biểu của các lãnh đạo đội đua và cả những gì đang diễn ra sau hậu trường, rất khó để kỳ vọng một cục diện hoàn toàn mới ngay lập tức. Có lẽ, MotoGP 2026 sẽ là năm của sự chờ đợi, chờ một cú reset thực sự vào 2027, nơi mọi lợi thế cũ có thể bị xóa sổ, và cuộc chơi bắt đầu lại từ đầu.