
Và cái tên đứng đầu bảng thống kê không ai khác chính là Johann Zarco (LCR Honda). Tay đua người Pháp gặp gần 30 cú ngã trong suốt mùa giải. Dù vẫn có khoảnh khắc để đời với chiến thắng dưới mưa tại GP Pháp, nhưng nhìn chung, mùa thứ hai của Zarco cùng chiếc RC213V vẫn là một hành trình đầy thử thách. Honda có tiến bộ, nhưng rõ ràng vẫn là cỗ máy đòi hỏi người lái phải trả giá nếu muốn khai thác đến giới hạn.
Xếp ngay sau Zarco là Miller, lần này trên chiếc Pramac Yamaha, với 25 lần ngã xe. Đáng chú ý nhất chắc là cú ngã khá đau khi anh đang chạy top 6 tại chặng đua sân nhà Phillip Island. Miller vốn nổi tiếng máu lửa, và khi kết hợp với một chiếc Yamaha chưa thực sự ổn định, con số này cũng không quá bất ngờ.
Vị trí thứ ba là cuộc đồng hạng giữa Alex Marquez và Franco Morbidelli, mỗi người 23 lần rời khỏi yên xe. Cả hai đều gặp nhiều sự cố hơn mùa trước, một phần do lịch thi đấu dày đặc, phần khác vì cuộc cạnh tranh ngày càng khốc liệt trong nhóm đầu Ducati.
Một điểm sáng tương đối là Pedro Acosta. Dù vẫn nằm trong top ngã nhiều (21 lần), nhưng so với 28 lần ở mùa tân binh, đây là bước tiến rõ rệt, nhất là khi lịch đua còn dài hơn. Điều này cho thấy Acosta đang dần đọc hiểu chiếc KTM và biết lúc nào nên giữ, lúc nào nên đẩy.
Ở nhóm ít tai nạn, đáng khen nhất là Luca Marini (Honda) với chỉ 3 lần ngã cả mùa, một con số cực thấp trong bối cảnh MotoGP hiện đại. Fabio di Giannantonio cũng rất ổn định với 5 lần. Ngược lại, Marc Marquez dù chỉ ngã 14 lần, nhưng mùa giải của anh bị ảnh hưởng nặng nề bởi chấn thương, phải bỏ lỡ bốn chặng cuối.
Nhìn rộng hơn ở cấp độ nhà sản xuất, Ducati dẫn đầu về tổng số tai nạn (95 vụ), nhưng cũng dễ hiểu khi họ có tới sáu xe trên lưới. Yamaha, Honda, KTM và Aprilia bám sát nhau, cho thấy sự cân bằng và khắc nghiệt của MotoGP hiện tại.
Tóm lại, ngã nhiều không hẳn là dở, đôi khi đó là cái giá phải trả cho việc tìm giới hạn. Nhưng thống kê này cũng nhắc chúng ta rằng phía sau mỗi kết quả trên bảng xếp hạng là rất nhiều cú trượt, cú ngã và cả những lần đứng dậy không hề dễ dàng.