
Từ khi lên MotoGP năm 2019, Quartararo gắn bó với Yamaha và đỉnh cao là chức vô địch năm 2021. Nhưng kể từ đó, mọi thứ dường như đi xuống. Yamaha đã đại tu toàn diện chiếc M1 trong mùa đông vừa rồi, chuyển sang cấu hình V4 được xem là một bước ngoặt kỹ thuật lớn. Tuy nhiên, kết quả thử nghiệm tại Buriram lại khá thất vọng. Quartararo chỉ đứng thứ 17 trên bảng thời gian, thậm chí mô phỏng đua còn chậm hơn năm ngoái khoảng 0,7–0,8 giây.
Đáng nói hơn, cảm giác của anh với chiếc xe gần như không khác gì so với lần thử nghiệm hồi tháng 9 ở Barcelona. Sau hàng loạt thay đổi, hàng tá thiết lập được thử nghiệm, nhưng nền tảng chiếc xe vẫn chưa thực sự phù hợp với phong cách lái của anh. Và khi một tay đua biết rõ tiềm năng của bản thân nhưng không có công cụ đủ tốt để khai thác, sự ức chế là điều khó tránh.
Trước chặng mở màn tại Thái Lan, Quartararo thẳng thắn: “Điều thực sự mong đợi là không mong đợi gì cả.” Một phát biểu nghe có vẻ buông xuôi, nhưng mình nghĩ đó là sự thực tế. Khi chiếc xe chưa đủ nhanh, đặt mục tiêu cao chỉ khiến áp lực tăng thêm.
Việc đã chốt tương lai cho năm 2027 có lẽ giúp anh giải tỏa phần nào gánh nặng tâm lý. Khi không còn phải phân vân về hợp đồng, anh có thể tập trung tối đa cho hiện tại, dù hiện tại ấy không hề dễ chịu. Nếu thương vụ với Honda được xác nhận, đây sẽ là dấu chấm hết cho mối lương duyên kéo dài từ 2019 đến 2026 với Yamaha.
Nhìn rộng hơn, câu chuyện của Quartararo phản ánh một vấn đề lớn hơn của Yamaha, họ không chỉ cần nâng cấp linh kiện, mà cần một nền tảng kỹ thuật vững chắc, phù hợp với tay đua chủ lực. Nếu không, ngay cả những tài năng hàng đầu cũng khó lòng tạo nên khác biệt.
MotoGP 2027 còn hai mùa giải nữa mới tới, nhưng rõ ràng cuộc chơi đã bắt đầu từ bây giờ, cả trên đường đua lẫn trong hậu trường. Và với Quartararo, có lẽ quyết định sớm chính là bước đi cần thiết để giữ lửa cho chính mình.